“Tôi từng nghĩ nghèo đói là vấn đề chính sách xã hội. Giờ đây tôi hiểu đó là vấn đề y sinh, một điều kiện môi trường hoặc độc tố tác động lên trẻ em”

Posted on July 24, 2015 by

1


Op-Economica, 24-7-2015 — Đó là phát biểu rất ấn tượng của tiến sỹ Pollak, đồng tác giả công trình mới đăng trên JAMA Pediatrics (DOI: 10.1001/jamapediatrics.2015.1475).

Trước kia đã có bằng chứng chỉ ra hai chuyện. Thứ nhất, tình trạng kinh tế xã hội của học sinh liên quan tới năng lực học tập ở trường. Thứ hai, có bằng chứng khoa học mới về mối quan hệ giữa tình trạng nghèo đói với diện tích não của học sinh.

Hành vi và năng lực nhận thức của trẻ em liên quan tới tình trạng kinh tế xã hội của gia đình, đặc biệt rõ rệt với các gia đình nghèo.

Hành vi và năng lực nhận thức của trẻ em liên quan tới tình trạng kinh tế xã hội của gia đình, đặc biệt rõ rệt với các gia đình nghèo.

Nghiên cứu mới nhất trên JAMA ghép nốt mảnh còn thiếu trong dãy các nhận thức đang hội tụ về điểm chung.

Bằng chứng mới nhất chỉ ra tới 20% độ lệch về năng lực và kết quả học tập giữa học sinh nghèo và giàu có thể được giải thích qua sự khác biệt về mức độ phát triển của não.

Các nhà nghiên cứu sử dụng thiết bị đo để tìm bằng chứng cho thấy trẻ em trong các gia đình sống dưới mức nghèo có dung tích chất xám trong não thấp hơn mức phát triển bình thường 8-10%. Thống kê đo được chỉ ra không có sự khác biệt đáng kể nào giữa trẻ em con nhà trung lưu và con nhà giàu.

Nói cách khác, nhiều tiền không nhất thiết dẫn đến kết quả tốt về phát triển năng lực, nhưng tình trạng nghèo – dưới một ngưỡng tới hạn – sẽ gây ra hiệu ứng tàn phá với sự phát triển não của trẻ em.

Pollak phát biểu về tình trạng này như sau:

“Mức tác động không liên tục của thay đổi thu nhập là do con người có sức chống chịu tốt. Tôi nghĩ rằng trẻ em có thể học cách thích ứng với nhiều tình huống—nhưng điều xảy ra trong tình trạng quá cơ cực là khi đó ta sẽ trượt ra khỏi phạm vi mà não con người có khả năng thích ứng.”

Các nhà nghiên cứu mong rằng tình trạng này sẽ được khắc phục khi trẻ em lớn lên. Tuy vậy, điều đó đã không xảy ra. Bằng chứng cho thấy, độ chênh phát triển não vẫn còn đó ngay cả khi những trẻ em đã ở tuổi trưởng thành (22). Nghiên cứu này đã cẩn thận loại bỏ rủi ro kết luận nhầm cho các trường hợp có rủi ro bệnh lý từ truyền thống gia đình, hoặc có rủi ro sức khỏe cho trẻ qua dấu hiệu từ khi bà mẹ mang thai.

Một điều nữa đáng chú ý là trẻ em lớn lên trong các gia đình nghèo cũng phải đối diện với nhiều yếu tố gây ức chế môi trường: không có thực phẩm an toàn, sống trong khu vực kém an ninh, và bố mẹ bị trầm cảm/ức chế tâm lý.

Đây là nghiên cứu quan trọng, và bản thân nó đã chỉ ra mối quan hệ con người-xã hội-nhà nước.

Tác giả Diana Kwon (Scientific American) có bài giới thiệu ngắn về công trình này ngày 20-7.


BibTeX:
@article{doi:10.1001/jamapediatrics.2015.1475,
author = {Hair NL and Hanson JL and Wolfe BL and Pollak SD},
title = {ASsociation of child poverty, brain development, and academic achievement},
journal = {JAMA Pediatrics},
volume = {},
number = {},
pages = {},
year = {2015},
doi = {10.1001/jamapediatrics.2015.1475},
URL = { + http://dx.doi.org/10.1001/jamapediatrics.2015.1475},
eprint = {/data/Journals/PEDS/0/poi150042.pdf?v=635726760217830000}
}